Câu chuyện cá nhân

TRẦN QUYỀN
MỘT VÀI DÒNG VỀ TÔI

Một hành trình không hoàn hảo, có va chạm, có biến cố, có mất mát — nhưng cũng có ý chí, gia đình, cơ hội và khát vọng bắt đầu lại.

Tôi là Trần Quyền, sinh năm 1990, lớn lên trong một gia đình buôn bán tại Thái Nguyên.

Nếu nhìn vào hành trình của tôi, có lẽ đây không phải là một câu chuyện đẹp theo kiểu sách vở. Tôi không phải mẫu người học hành xuất sắc, cũng không đi theo một lộ trình “chuẩn chỉnh” như nhiều người vẫn nghĩ về thành công.

Thậm chí ngược lại.

Tôi rời ghế nhà trường khá sớm, ở cái tuổi mà phần lớn bạn bè còn đang lo học hành, thi cử. Nhưng cũng chính vì bước vào đời sớm, tôi có cơ hội va chạm với thực tế, với công việc, với máy tính, internet và kinh doanh từ khi còn rất trẻ.

Những năm internet Việt Nam bắt đầu phát triển mạnh là giai đoạn tôi bén duyên với thế giới online. Ban đầu chỉ là tò mò, mày mò học hỏi, nhưng rồi dần dần tôi nhận ra đây là một mảnh đất đầy cơ hội.

Tôi bắt đầu xây dựng website, phát triển nội dung số, kinh doanh quảng cáo trực tuyến — những thứ thời điểm đó với nhiều người còn khá mới mẻ.

Có những quyết định đúng, có cả những lần liều lĩnh của tuổi trẻ, nhưng phải thừa nhận rằng thời điểm ấy tôi đã làm được những điều vượt xa xuất phát điểm của mình.

Từ hai bàn tay trắng, tôi từng xây dựng doanh nghiệp riêng, vận hành hệ thống website với đội ngũ nhân sự của mình, hợp tác phát triển các dự án nội dung trực tuyến quy mô lớn và tạo ra nguồn doanh thu rất tốt từ quảng cáo số.

Có thời điểm, khi còn khá trẻ, tôi đã sở hữu nhà cửa, xe cộ, công ty riêng, mở rộng kinh doanh cho gia đình, và được biết đến như một trong những doanh nhân trẻ tại địa phương.

Nếu cuộc đời cứ đi tiếp như vậy, có lẽ câu chuyện này đã rất khác.

Nhưng cuối năm 2014, mọi thứ thay đổi hoàn toàn.

Tôi gặp một vụ tai nạn ô tô nghiêm trọng.

Khoảng thời gian đó, tôi nằm viện trong tình trạng nguy kịch. Bác sĩ từng gần như không còn nhiều hy vọng. Tôi bị xuất huyết não, mất trí nhớ tạm thời, không thể tự đi lại, không nhận ra cả những người thân yêu nhất của mình.

Thành thật mà nói, nếu không có gia đình — đặc biệt là bố mẹ — có lẽ tôi đã không có ngày hôm nay.

Tôi học lại từng bước đi.

Từng chút một.

Từng ngày một.

Và mất rất lâu để trở lại gần như bình thường.

Tai nạn không chỉ để lại dấu vết trên cơ thể tôi, mà còn thay đổi cả cuộc đời, tư duy và cách tôi nhìn mọi thứ.

Sau biến cố đó, tôi vẫn tiếp tục làm ăn, vẫn thử sức với nhiều dự án, có dự án thành công, có dự án thất bại. Có những lần vì quá tin vào cơ hội, quá quyết tâm làm lại nhanh, mà phải trả giá bằng thời gian, công sức và tài chính.

Nhưng nếu hỏi điều gì chưa từng thay đổi trong tôi, thì đó là tinh thần không chịu đứng yên.

Hiện tại, tôi đang hoạt động trong lĩnh vực dịch vụ tài chính, đồng thời tiếp tục phát triển các hướng kinh doanh mới, trong đó có những dự án ứng dụng công nghệ vào dịch vụ thực tế.

Tôi không còn là chàng trai tuổi đôi mươi lao lên bằng bản năng như trước.

Giờ đây tôi thực tế hơn, thận trọng hơn, nhưng cũng lì lợm hơn.

Tôi hiểu cảm giác có tất cả.

Tôi cũng hiểu cảm giác gần như mất tất cả.

Có lẽ chính vì thế mà tôi trân trọng giá trị của cơ hội, của con người, của sự kiên trì và của việc luôn giữ cho mình khả năng bắt đầu lại.

Tôi không nghĩ thành công được định nghĩa bằng việc bạn chưa từng vấp ngã. Với tôi, thành công là sau tất cả những gì đã xảy ra… bạn vẫn còn đủ ý chí để tiếp tục bước tiếp.

Và tôi vẫn đang bước tiếp.

— Trần Quyền